(Đây là ăn theo đấy, học theo kiểu ca dao chút, nói cho vui)
Hẹn nhau một chuyến về Thanh
Thăm người quen cũ, thăm thành vua Lê
"Ai về nhớ rủ ta về"
Lời theo gió, lời bay đi mất rồi
...
Ai đi Lam kinh,
thăm vùng đất tổ.
Ai về Núi Chuá,
ai đến Phú lâm
...
Trong xanh sông Ngọc uốn vòng ?
Tiên Loan Kiều - bắc qua sông – có còn ?
Chân qua giếng cổ bồn chồn
Đài sen hương ngát, gió vờn lá xanh…
Gửi một lời về xứ Thanh
Hạ này đã lỗi, thôi đành mùa sau !
Muốn làm thành viên đăng bài thì gửi cho Hữu Thành huuthanh.ng@gmail.com lời đề nghị. Muốn góp lời thì bấm vào từ "nhận xét" ở dưới mỗi bài. Chú ý trước khi bấm gửi thì phải chọn tư cách đăng nhận xét là "Tên" hay "Ẩn danh" nếu chưa có danh khoản Google.
Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010
Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010
Truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sỹ Hoàng Kim Giao
(Về một cử nhân Vật lý ĐHTH Hà Nội)
QĐND - Thứ Sáu, 28/05/2010, 17:15 (GMT+7)
Sáng 28-5, tại Hà Nội, Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự (Bộ Quốc phòng) đã tổ chức trọng thể Lễ truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước cho liệt sỹ Thiếu uý Hoàng Kim Giao. Dự lễ có cán bộ, chiến sỹ của Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự, đại diện thân nhân gia đình đình liệt sỹ và các cựu chiến binh trước đây đã từng chiến đấu, công tác với liệt sỹ Hoàng Kim Giao.
Thay mặt cán bộ, chiến sỹ trong đơn vị, Đại tá Phạm Trọng Hiền, Chính ủy Viện Điện tử-Viễn thông (đơn vị của liệt sỹ Hoàng Kim Giao công tác) đã nêu bật những thành tích, chiến công xuất sắc và đức hy sinh quên mình vì đồng đội của liệt sỹ Hoàng Kim Giao trong cuộc đối đầu với các loại bom thế hệ mới của đế quốc Mỹ. Không quản ngại gian khổ, với trách nhiệm của một nhà khoa học, Thiếu úy Hoàng Kim Giao đã trực tiếp phá 32 quả bom nổ chậm, tháo ngòi nổ của 40 quả bom từ trường phục vụ công tác nghiên cứu. Ngoài ra, để giúp quân và dân ta đối phó có hiệu quả với bom đạn “thông minh” của đế quốc Mỹ, anh và các đồng đội còn có nhiều đóng góp trong việc nghiên cứu tháo và thu đầu nổ MK-42 của bom từ trường MK36, lập bảng tính khung dây cung cấp cho các đơn vị, viết tài liệu về bom chống tăng MK20, bom vướng nổ hình cầu, góp phần xứng đáng vào chiến thắng cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, Thiếu uý Hoàng Kim Giao đã được Nhà nước tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh, đợt I năm 1996 về đóng góp giải pháp khoa học công nghệ vào công trình phá thuỷ lôi từ tính, bom từ trường bảo đảm giao thông giai đoạn 1967-1972 cùng nhiều phần thưởng cao quý khác.
Ghi chú: Hoàng Kim Giao (sinh 1941) học ĐHTH Hà Nội trước k14 có lẽ tới 10 khoá? Khi quay trở lại trường trong một việc gì đó thì thầy Nguyễn Hữu Chí, khi biết tôi về công tác tại Viện Kỹ thuật Quân sự, có nói về Hoàng Kim Giao như một tấm gương học tập rất tốt ở trường. Khi đó thầy biết HKG đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ, 1968.
Xem thêm Truyền thống trường ĐHTH Hà Nội
QĐND - Thứ Sáu, 28/05/2010, 17:15 (GMT+7)
Sáng 28-5, tại Hà Nội, Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự (Bộ Quốc phòng) đã tổ chức trọng thể Lễ truy tặng Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước cho liệt sỹ Thiếu uý Hoàng Kim Giao. Dự lễ có cán bộ, chiến sỹ của Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự, đại diện thân nhân gia đình đình liệt sỹ và các cựu chiến binh trước đây đã từng chiến đấu, công tác với liệt sỹ Hoàng Kim Giao.
Thay mặt cán bộ, chiến sỹ trong đơn vị, Đại tá Phạm Trọng Hiền, Chính ủy Viện Điện tử-Viễn thông (đơn vị của liệt sỹ Hoàng Kim Giao công tác) đã nêu bật những thành tích, chiến công xuất sắc và đức hy sinh quên mình vì đồng đội của liệt sỹ Hoàng Kim Giao trong cuộc đối đầu với các loại bom thế hệ mới của đế quốc Mỹ. Không quản ngại gian khổ, với trách nhiệm của một nhà khoa học, Thiếu úy Hoàng Kim Giao đã trực tiếp phá 32 quả bom nổ chậm, tháo ngòi nổ của 40 quả bom từ trường phục vụ công tác nghiên cứu. Ngoài ra, để giúp quân và dân ta đối phó có hiệu quả với bom đạn “thông minh” của đế quốc Mỹ, anh và các đồng đội còn có nhiều đóng góp trong việc nghiên cứu tháo và thu đầu nổ MK-42 của bom từ trường MK36, lập bảng tính khung dây cung cấp cho các đơn vị, viết tài liệu về bom chống tăng MK20, bom vướng nổ hình cầu, góp phần xứng đáng vào chiến thắng cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, Thiếu uý Hoàng Kim Giao đã được Nhà nước tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh, đợt I năm 1996 về đóng góp giải pháp khoa học công nghệ vào công trình phá thuỷ lôi từ tính, bom từ trường bảo đảm giao thông giai đoạn 1967-1972 cùng nhiều phần thưởng cao quý khác.
Ghi chú: Hoàng Kim Giao (sinh 1941) học ĐHTH Hà Nội trước k14 có lẽ tới 10 khoá? Khi quay trở lại trường trong một việc gì đó thì thầy Nguyễn Hữu Chí, khi biết tôi về công tác tại Viện Kỹ thuật Quân sự, có nói về Hoàng Kim Giao như một tấm gương học tập rất tốt ở trường. Khi đó thầy biết HKG đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ, 1968.
Xem thêm Truyền thống trường ĐHTH Hà Nội
Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010
Nguyễn Hữu Thỏa, "chân dung và sự nghiệp"
Hôm qua chúng tôi làm một chuyến về Lam Sơn. Trước là thăm Nguyễn Hữu Thỏa, sau là thăm di tích lịch sử Lam Kinh. Lam Kinh là kinh thành đất Lam Sơn, cái tên người sau mới đặt ra. Chứ thời của nó được gọi là Tây Kinh để phân biệt với Đông Kinh (Hà Nội nay).
Hữu Thỏa sau khi ra trường về dạy ở Trung cấp Xây dựng, rồi sau về công tác ở nhà máy đường Lam Sơn. Thời đổi mới Hữu Thỏa lần lần chuyển ra ngoài gây dựng sự nghiệp. Bây giờ là đại lý cho Unilever.
Tôi gọi "ông chủ Thỏa" theo kiểu Tầu, đùa cho vui, cũng là mừng cho bạn gây dựng được một sự nghiệp nho nhỏ vươn trên mức thông thường. Chỗ tường vàng dành cho biển hiệu Công ty TNHH Thương mại Thọ Thanh, mang tên hai cậu trai nhà.
Cậu lớn tên Thọ đã vào làm kỹ thuật viên của Nhà máy Đường Lam Sơn, cậu thứ hai đang học Kinh tế Quốc dân tại HN. Chuyến trước Hữu Thỏa ra HN có việc với hãng kết hợp tìm lót ổ cho cậu này. Một đứa "lên rừng" một đứa "ở biển", theo đúng chiến thuật của tổ xưa.
Ăn một bữa với Hữu Thỏa và con trai, chúng tôi chia tay để đi thăm Lam Kinh.
Giờ mới thấy mình hơi thất lễ, ào đến ào đi, nhiều khi không phải với cách bạn bè mấy chục năm gặp lại, thăm nhà,...
Tôi gọi "ông chủ Thỏa" theo kiểu Tầu, đùa cho vui, cũng là mừng cho bạn gây dựng được một sự nghiệp nho nhỏ vươn trên mức thông thường. Chỗ tường vàng dành cho biển hiệu Công ty TNHH Thương mại Thọ Thanh, mang tên hai cậu trai nhà.
Cậu lớn tên Thọ đã vào làm kỹ thuật viên của Nhà máy Đường Lam Sơn, cậu thứ hai đang học Kinh tế Quốc dân tại HN. Chuyến trước Hữu Thỏa ra HN có việc với hãng kết hợp tìm lót ổ cho cậu này. Một đứa "lên rừng" một đứa "ở biển", theo đúng chiến thuật của tổ xưa.
Ăn một bữa với Hữu Thỏa và con trai, chúng tôi chia tay để đi thăm Lam Kinh.
Giờ mới thấy mình hơi thất lễ, ào đến ào đi, nhiều khi không phải với cách bạn bè mấy chục năm gặp lại, thăm nhà,...
Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010
Tháng năm xa
(Tớ thì chẳng có dịp đi chơi cùng bạn cũ K14, thi thoảng viết vài dòng thôi.)
Tháng năm
Hè
Nắng chói chang.
Phượng đỏ rực đường,
Ve kêu ra rả.
Tháng năm,
Mưa, mưa rơi tầm tã.
Trời vẫn oi nồng, nóng như nung.
Tháng năm, đến rồi qua
Như bao năm cũ
Vẫn mầu hoa cháy lửa
Vẫn mầu tím bâng khuâng
Cánh bằng lăng mỏng manh - dưới nắng tươi hồng
Người đi xa
Vương vấn...
Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010
Bạn nào?
(bấm chuột vào ảnh để xem ảnh lớn)
Lâu lắm không có dịp gặp bạn, có lẽ dăm bẩy năm rồi.
Hôm nay hẹn với bạn một chuyến thăm nhà vườn. Ngôi nhà nắm trong một cánh rừng thông của lâm trường. Ai không biết sẽ nghĩ chủ nhà này có tên trong danh sách "lâm viên", chức vụ gác rừng?
Nhà có đôi uyên ương vui sống bên hồ hoa súng và cá kiếm vàng
dưới giàn phong lan.
Về vườn là một dịp khoe với bạn
Lâu lắm không có dịp gặp bạn, có lẽ dăm bẩy năm rồi.
Nhà có đôi uyên ương vui sống bên hồ hoa súng và cá kiếm vàng
dưới giàn phong lan.
Về vườn là một dịp khoe với bạn
Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010
Bóng đá
Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010
Truyện ngắn : Hồi ức của một binh nhì - Nguyễn Thế Tường
(Nhân kỷ niệm ngày 30 tháng tư )
Hồi ấy, nghĩa là cách đây tròn hai mươi năm, tôi, hai mươi tuổi cùng các "chiến hữu" của tôi đang huấn luyện ở vùng trung du Vĩnh Phú, cách thị xã Vĩnh Yên 7 km về phía núi Tam Đảo.
Chúng tôi thuộc số quân trung đoàn 207 xe tăng thiết giáp. Mới nghe đến đây thôi, hẳn có bạn thắc mắc sao đã gọi là "xe tăng" lại còn "thiết giáp"? Xin thưa đó là hai danh từ khác nhau để gọi hai loại xe khác nhau. Xin cung cấp với các bạn một định nghĩa rút gọn của xe tăng: "Là một loại xe chiến đấu chạy bằng xích có tháp pháo quay tròn 360 độ". Thế nghĩa là nó khác với thiết giáp là có pháo, lại không giống với pháo tự hành là pháo của nó có thể quay 360 độ trên xe.
Câu chuyện của chúng tôi hai mươi năm trước trên vùng đồi trung du Vĩnh Phú có liên quan đến cái "tháp pháo quay tròn 360 độ" ấy. Thế là chúng tôi thuộc trung đoàn 207. Tiểu đoàn và đại đội mấy thì không nhớ nữa. Đơn vị huấn luyện mà lính đến rồi đi không mấy gắn bó - chỉ nhớ rằng tham mưu trưởng trung đoàn là ông Phùng Minh, một đại úy có phong độ rất "hắc xì dầu". Và ngay tại đây, trong mùa hè nóng bỏng năm 1972 khi tiếng nổ của đại pháo ở cổ thành Quảng Trị đang âm âm vọng về réo gọi, thì chúng tôi, trên những ngọn đồi trung du đầy bóng bạch đàn đã làm nên những chuyện tày đình, để lại những kỷ niệm "ác liệt" không kém gì trận mạc.
Chúng tôi đóng quân trong làng, tất nhiên rồi "quân với dân như cá với nước", cá mà rời nước thì có mà ngáp. Nhưng có một điều thuộc về quân lệnh là cấm léng phéng với con gái chủ nhà. Vả lại, chúng tôi học lái suốt ngày, về đến nhà là mệt lử, đêm phải gác xe. Bãi xe lại là xe tăng, tất nhiên không thể để trong làng mà ở trên đồi. Đơn vị tôi chọn được một địa điểm rất hay. Số là, quả đồi bạch đàn ấy trước đó đã có một hàng rào kẽm gai. Hôm tìm địa điểm, ông đại đội phó bảo thằng Bá Hùng đi trinh sát. Trở về, hắn thì thầm với bọn tôi rằng bên kia hàng rào có rất nhiều "ami xinh tươi" mặc quân phục. "Mẹ kiếp! đóng bãi xe ở đấy thôi chớ đi đâu nữa". Sau đó, chúng tôi làm mặt lạnh kéo tới gặp đại đội phó, giơ tay chào theo kiểu quân sự và báo cáo rằng, đây là một địa điểm đóng quân mang tính chất chiến lược, chiến thuật, rằng có thể tiến công phòng thủ đều tiện lợi v.v... và v.v... Khi đại đội phó hỏi: Bên kia hàng rào là đơn vị nào thì thằng Hùng báo cáo mập mờ rằng: đó là đơn vị chiến thuật, kỷ luật nghiêm, có thể là hậu phương vững chắc cho đơn vị ta. Chao ôi! Chúng tôi đâu có biết rằng bên hàng rào kẽm gai kia là cả một thế giới riêng, một đơn vị cơ yếu đặc nhiệm của Bộ Quốc phòng có vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến tranh của cả nước và những bóng "ami mặc quân phục" kia chính là những chiến sĩ báo vụ cơ yếu được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt.Có lẽ đây là một trong ít lần ông đại đội phó được cái đám "giặc đầu bò" là chúng tôi đối xử nghiêm túc và kính cẩn, nên ông có phần cảm động mà chấp nhận đóng bãi xe ngay trên nửa quả đồi tai ương ấy. Và với quyết định đó, ban chỉ huy đại đội bắt đầu phải chịu đựng và trả giá cho những trò ba trợ của tụi tôi. Có lẽ cái lam sơn chướng khí của đất tổ Hùng Vương được tích lũy từ thời khai thiên lập địa đến năm 1972 đã xì hơi nhập vào chúng tôi mà sinh ra các chuyện nghịch ngợm ấy chăng....
Đọc tiếp
Hồi ấy, nghĩa là cách đây tròn hai mươi năm, tôi, hai mươi tuổi cùng các "chiến hữu" của tôi đang huấn luyện ở vùng trung du Vĩnh Phú, cách thị xã Vĩnh Yên 7 km về phía núi Tam Đảo.
Chúng tôi thuộc số quân trung đoàn 207 xe tăng thiết giáp. Mới nghe đến đây thôi, hẳn có bạn thắc mắc sao đã gọi là "xe tăng" lại còn "thiết giáp"? Xin thưa đó là hai danh từ khác nhau để gọi hai loại xe khác nhau. Xin cung cấp với các bạn một định nghĩa rút gọn của xe tăng: "Là một loại xe chiến đấu chạy bằng xích có tháp pháo quay tròn 360 độ". Thế nghĩa là nó khác với thiết giáp là có pháo, lại không giống với pháo tự hành là pháo của nó có thể quay 360 độ trên xe.
Câu chuyện của chúng tôi hai mươi năm trước trên vùng đồi trung du Vĩnh Phú có liên quan đến cái "tháp pháo quay tròn 360 độ" ấy. Thế là chúng tôi thuộc trung đoàn 207. Tiểu đoàn và đại đội mấy thì không nhớ nữa. Đơn vị huấn luyện mà lính đến rồi đi không mấy gắn bó - chỉ nhớ rằng tham mưu trưởng trung đoàn là ông Phùng Minh, một đại úy có phong độ rất "hắc xì dầu". Và ngay tại đây, trong mùa hè nóng bỏng năm 1972 khi tiếng nổ của đại pháo ở cổ thành Quảng Trị đang âm âm vọng về réo gọi, thì chúng tôi, trên những ngọn đồi trung du đầy bóng bạch đàn đã làm nên những chuyện tày đình, để lại những kỷ niệm "ác liệt" không kém gì trận mạc.
Chúng tôi đóng quân trong làng, tất nhiên rồi "quân với dân như cá với nước", cá mà rời nước thì có mà ngáp. Nhưng có một điều thuộc về quân lệnh là cấm léng phéng với con gái chủ nhà. Vả lại, chúng tôi học lái suốt ngày, về đến nhà là mệt lử, đêm phải gác xe. Bãi xe lại là xe tăng, tất nhiên không thể để trong làng mà ở trên đồi. Đơn vị tôi chọn được một địa điểm rất hay. Số là, quả đồi bạch đàn ấy trước đó đã có một hàng rào kẽm gai. Hôm tìm địa điểm, ông đại đội phó bảo thằng Bá Hùng đi trinh sát. Trở về, hắn thì thầm với bọn tôi rằng bên kia hàng rào có rất nhiều "ami xinh tươi" mặc quân phục. "Mẹ kiếp! đóng bãi xe ở đấy thôi chớ đi đâu nữa". Sau đó, chúng tôi làm mặt lạnh kéo tới gặp đại đội phó, giơ tay chào theo kiểu quân sự và báo cáo rằng, đây là một địa điểm đóng quân mang tính chất chiến lược, chiến thuật, rằng có thể tiến công phòng thủ đều tiện lợi v.v... và v.v... Khi đại đội phó hỏi: Bên kia hàng rào là đơn vị nào thì thằng Hùng báo cáo mập mờ rằng: đó là đơn vị chiến thuật, kỷ luật nghiêm, có thể là hậu phương vững chắc cho đơn vị ta. Chao ôi! Chúng tôi đâu có biết rằng bên hàng rào kẽm gai kia là cả một thế giới riêng, một đơn vị cơ yếu đặc nhiệm của Bộ Quốc phòng có vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến tranh của cả nước và những bóng "ami mặc quân phục" kia chính là những chiến sĩ báo vụ cơ yếu được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt.Có lẽ đây là một trong ít lần ông đại đội phó được cái đám "giặc đầu bò" là chúng tôi đối xử nghiêm túc và kính cẩn, nên ông có phần cảm động mà chấp nhận đóng bãi xe ngay trên nửa quả đồi tai ương ấy. Và với quyết định đó, ban chỉ huy đại đội bắt đầu phải chịu đựng và trả giá cho những trò ba trợ của tụi tôi. Có lẽ cái lam sơn chướng khí của đất tổ Hùng Vương được tích lũy từ thời khai thiên lập địa đến năm 1972 đã xì hơi nhập vào chúng tôi mà sinh ra các chuyện nghịch ngợm ấy chăng....
Đọc tiếp
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
