Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Tháng năm xa


(Tớ thì chẳng có dịp đi chơi cùng bạn cũ K14, thi thoảng viết vài dòng thôi.)
Tháng năm

Nắng chói chang.
Phượng đỏ rực đường,
Ve kêu ra rả.
Tháng năm,
Mưa, mưa rơi tầm tã.
Trời vẫn oi nồng, nóng như nung.

Tháng năm, đến rồi qua
Như bao năm cũ
Vẫn mầu hoa cháy lửa
Vẫn mầu tím bâng khuâng
Cánh bằng lăng mỏng manh - dưới nắng tươi hồng
Người đi xa
Vương vấn...

Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010

Bạn nào?

(bấm chuột vào ảnh để xem ảnh lớn)
Lâu lắm không có dịp gặp bạn, có lẽ dăm bẩy năm rồi.
Hôm nay hẹn với bạn một chuyến thăm nhà vườn. Ngôi nhà nắm trong một cánh rừng thông của lâm trường. Ai không biết sẽ nghĩ chủ nhà này có tên trong danh sách "lâm viên", chức vụ gác rừng?
Nhà có đôi uyên ương vui sống bên hồ hoa súng và cá kiếm vàng
dưới giàn phong lan.
Về vườn là một dịp khoe với bạn
và thư giãn.

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

Bóng đá


Sắp đến Giải bóng đá thế giới 2010, tìm thấy cái hình (2008) này, họ chú thích là " Cú đá vào đầu rất kinh khủng". Nhìn thấy ảnh chụp đẹp, nhưng qủa là thể thao thế này thì chả "plaît" chút nào

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Truyện ngắn : Hồi ức của một binh nhì - Nguyễn Thế Tường

(Nhân kỷ niệm ngày 30 tháng tư )

Hồi ấy, nghĩa là cách đây tròn hai mươi năm, tôi, hai mươi tuổi cùng các "chiến hữu" của tôi đang huấn luyện ở vùng trung du Vĩnh Phú, cách thị xã Vĩnh Yên 7 km về phía núi Tam Đảo.
Chúng tôi thuộc số quân trung đoàn 207 xe tăng thiết giáp. Mới nghe đến đây thôi, hẳn có bạn thắc mắc sao đã gọi là "xe tăng" lại còn "thiết giáp"? Xin thưa đó là hai danh từ khác nhau để gọi hai loại xe khác nhau. Xin cung cấp với các bạn một định nghĩa rút gọn của xe tăng: "Là một loại xe chiến đấu chạy bằng xích có tháp pháo quay tròn 360 độ". Thế nghĩa là nó khác với thiết giáp là có pháo, lại không giống với pháo tự hành là pháo của nó có thể quay 360 độ trên xe.
Câu chuyện của chúng tôi hai mươi năm trước trên vùng đồi trung du Vĩnh Phú có liên quan đến cái "tháp pháo quay tròn 360 độ" ấy. Thế là chúng tôi thuộc trung đoàn 207. Tiểu đoàn và đại đội mấy thì không nhớ nữa. Đơn vị huấn luyện mà lính đến rồi đi không mấy gắn bó - chỉ nhớ rằng tham mưu trưởng trung đoàn là ông Phùng Minh, một đại úy có phong độ rất "hắc xì dầu". Và ngay tại đây, trong mùa hè nóng bỏng năm 1972 khi tiếng nổ của đại pháo ở cổ thành Quảng Trị đang âm âm vọng về réo gọi, thì chúng tôi, trên những ngọn đồi trung du đầy bóng bạch đàn đã làm nên những chuyện tày đình, để lại những kỷ niệm "ác liệt" không kém gì trận mạc.
Chúng tôi đóng quân trong làng, tất nhiên rồi "quân với dân như cá với nước", cá mà rời nước thì có mà ngáp. Nhưng có một điều thuộc về quân lệnh là cấm léng phéng với con gái chủ nhà. Vả lại, chúng tôi học lái suốt ngày, về đến nhà là mệt lử, đêm phải gác xe. Bãi xe lại là xe tăng, tất nhiên không thể để trong làng mà ở trên đồi. Đơn vị tôi chọn được một địa điểm rất hay. Số là, quả đồi bạch đàn ấy trước đó đã có một hàng rào kẽm gai. Hôm tìm địa điểm, ông đại đội phó bảo thằng Bá Hùng đi trinh sát. Trở về, hắn thì thầm với bọn tôi rằng bên kia hàng rào có rất nhiều "ami xinh tươi" mặc quân phục. "Mẹ kiếp! đóng bãi xe ở đấy thôi chớ đi đâu nữa". Sau đó, chúng tôi làm mặt lạnh kéo tới gặp đại đội phó, giơ tay chào theo kiểu quân sự và báo cáo rằng, đây là một địa điểm đóng quân mang tính chất chiến lược, chiến thuật, rằng có thể tiến công phòng thủ đều tiện lợi v.v... và v.v... Khi đại đội phó hỏi: Bên kia hàng rào là đơn vị nào thì thằng Hùng báo cáo mập mờ rằng: đó là đơn vị chiến thuật, kỷ luật nghiêm, có thể là hậu phương vững chắc cho đơn vị ta. Chao ôi! Chúng tôi đâu có biết rằng bên hàng rào kẽm gai kia là cả một thế giới riêng, một đơn vị cơ yếu đặc nhiệm của Bộ Quốc phòng có vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến tranh của cả nước và những bóng "ami mặc quân phục" kia chính là những chiến sĩ báo vụ cơ yếu được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt.Có lẽ đây là một trong ít lần ông đại đội phó được cái đám "giặc đầu bò" là chúng tôi đối xử nghiêm túc và kính cẩn, nên ông có phần cảm động mà chấp nhận đóng bãi xe ngay trên nửa quả đồi tai ương ấy. Và với quyết định đó, ban chỉ huy đại đội bắt đầu phải chịu đựng và trả giá cho những trò ba trợ của tụi tôi. Có lẽ cái lam sơn chướng khí của đất tổ Hùng Vương được tích lũy từ thời khai thiên lập địa đến năm 1972 đã xì hơi nhập vào chúng tôi mà sinh ra các chuyện nghịch ngợm ấy chăng....

Đọc tiếp

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Ảnh họp lớp cách đây 3 năm

Có vài bức hình chụp họp lớp ở bánh Tôm hồ Tây cách đây vài năm (vào Tết đầu năm 2007)



Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Năm thứ 2 -1970-1971: Phòng nữ ở ký túc xá Thượng đình

Hết năm thứ nhất, cả k14 chuyển về Hà nội, ở Thượng đình
Nhà ở trong khu ký túc, các phòng khá giống nhau cửa sổ nhìn xuống khoảng đất trống giữa hai nhà ở của sinh viên, giường sắt hai tầng, và chỉ có thế.


Bọn nữ K14 được bốn phòng ở tầng hai - lớp B có hai phòng - một ở đầu nhà và một ở phía rẽ bên kia cầu thang gần cái nhà tắm bỏ trống (vì nước không lên nổi ).
Phòng đầu nhà, (tớ kể về phòng này - vì thời gian đó tớ sống ở đấy) có bốn cái giường tầng, kê sát hai bên tường - cửa sổ nhìn sang bên hành lang khoa Địa (hình như cũng có nhiều chuyện hay hay giữa những cái hành lang thì phải, nhưng để dành lúc khác).
Bốn giường dành cho tám người, nhưng thực ra chỉ có sáu - từ cửa vào lần lượt là Chiến - Thuỷ, chị Muà - tớ, phía bên kia là Minh - Hồng. Góc đối diện với cửa vào lỉnh kỉnh bát đũa, dụng cụ lấy cơm là cái chậu men mầu hơi nâu, cái âu hoa để đựng canh, rồi ít nhất là chục cái chậu - để tắm giặt, đựng xà phòng, ngâm quần áo ...Hừm , gìờ nghĩ mãi, không biết cái dây phơi quần áo chăng theo chiều nào ...
Nói túm lại, là khá gọn và sạch, nên cái phòng chưa đầy 24 mét vuông vẫn còn khoảng trống ở giữa khá rộng rãi.


Ngày hai buổi đi học trên lớp, cơm hai bữa theo hiệu kẻng xuống lấy ở nhà ăn. Mà chẳng cần nghe kẻng, vì cứ đến gần giờ ăn, cái đồng hồ bụng của bọn con trai nó réo, chúng khua bát đũa roeng roeng ngoài hành lang rồi. Cơm ăn gần như không đổi bữa – nhưng dù thế thì vẫn thấy ngon miệng và đời vẫn tươi. Những hôm không có giờ, mấy đứa con gái góp tiền đi ra chơ Xanh ( gọi là chợ Xanh vì nó có cái nhà sơn xanh) – hay Ngã tư khổ để mua bánh sừng bò, bánh mì - thế đã là sang rồi, sinh viên nghèo mà. Rồi ngồi tán gẫu, đọc truyện hay ngủ, ai chăm thì cứ tự nhiên học.

Những lúc ôn thi, cả phòng gần như im ắng - gần như thôi, bởi thi thoảng ai đó lại thở dài đánh sượt một cái vì đủ thứ lý do, ca thán chung chung (chung chung thôi, vì còn gái hay giữ ý và kín đáo) về điều gì đó không hài lòng hay chị Muà lại ngâm vài câu thơ tuỳ theo tâm trạng. Thôi thì từ thơ cách mạng

" Gần nhau đây mà xa biết bao nhiêu
Giữa hai đứa mênh mông là biển rộng ..."- ngụ ý trách ai đó,
rồi
"Tóc em như suối chảy ngang lưng
Suối chảy quanh co suối ngập ngừng..." - chắc đang mơ mộng,
và cả câu này nữa
"Mực Cửu long xuôi dòng chảy xiết
Bút Trường sơn anh viết cho em " (hôm nhận được phong thư ai đó viết trên phong bì )
..v..v..
(Hehe - không hiểu lúc ý lớn hay nhóc nhỉ, mà hoạt hoạt là ?)

Nói thế thôi, nhưng nói chung là học, đọc cái gì đó hay ngồi im "tư duy "- ngắm .... Im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đi lại ngoài cửa (Chẳng hiểu là do tập trung hay do đầu óc để bên ngoài?).

Tớ còn nhớ, Thuỷ (lúc trêu nhau còn gọi là Thuỷ Sơn) ngườì Thái bình chăm học lắm. Hắn có mái tóc đẹp, người bé nhỏ, nhưng tóc đen và dài rất mượt. Chúng tớ ở tầng trên. Bàn học - hoặc bằng cái hòm bằng gỗ hoặc valise cá nhân kê ở đầu giường. Cùng tầng nên mỗi lần tớ xoay người lại là đối diện – cách nhau chiều dài cái giường - với Thuỷ. Có hôm, ngổi học một lúc vừa chán vừa mỏi, tớ quay lại thấy tay Thuỷ vẫn đưa bút đều đều, và cái đầu thì gật gù, hỏi « Thuỷ , "tư duy" đấy à ? » - một lần, hai lần, ba lần - Hắn choàng dậy, cười và bảo « Ừ, tao đang mơ mơ rồi, mày ạ »...

Hìhì - chẳng hiểu hắn còn nhớ không ?

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Quan họ k14 - những ai nhỉ ?

Hôm họp lớp vừa rồi, ai nói nhỉ, rằng « khoá mình có ba cô gái quan họ ». Tớ chỉ nhớ mỗi chị Muà, còn hai bạn nữa, ai làm ơn nhắc cho tớ với.
Tớ có tấm hình chụp liền chị quan họ Bắc ninh - chị Mùa với một "liền" anh Nam định (*), tớ gửi lên nhé



Tớ vốn mê dân ca, nên khi nghe nhắc đến các bạn quê vùng quan họ, thì ước ngay là « giá một lần nào đó được nghe những người bạn gái vùng Nội duệ cầu Lim ấy hát một trong những làn điệu quan họ thắm thiết...nhỉ ? ».
Từ bé đến giờ tớ đã đi hôi Lim nhiều lần, nhưng có mỗi một lần cách đây gần 30 chục năm là vào đến trong hội, còn những năm gần đây, cũng đến hẹn, rục rịch, đi, nhưng không lên đến hôi. Lần nào cũng thế, lúc về đến nhà, lại tự nhủ « năm sau đến hẹn lại lên », nhưng chẳng biết là bao giờ mới lên đến nơi .
Cái sự lỡ chừng hội mấy lần chẳng qua là cứ loanh quanh từ Từ sơn vào Phù chẩn - làng chị Mùa, thăm anh chị ấy. Đi lạc, lần nào cũng nhầm đường, vòng đi quàng lại, đường mới đường cũ loạn xạ, rồi từ nhà ra đến bếp là hết cả chiều...
Năm trước nữa lên thăm anh chồng chị ấy ốm, ốm thập tử nhất sinh, nhưng ơn Trời - cũng qua khỏi. Còn năm rồi, tớ không đi được, chẳng hiểu hai ông bà ra sao, chắc lên chức «hầu tước» (mượn bản quyền của Bình Dân nhé – hìhì) rồi, cả Hầu ngoại lẫn Hầu nội, nên bận rộn chẳng nhớ gì đến bạn bè cũ nữa cả.
Tớ thì đành chờ « Đến hẹn lại lên » vậy


(*) - thêm cái chú thích rằng thì là mà "liền" anh Nam định không phải liền anh Quan họ nhà chị Mùa