Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Thăm lại Dục Tú, Đông Anh



Chào các bạn.
 Mình là Viết Minh . Bữa trước một số bạn  lớp Lý 1B tụi mình có rủ nhau về thăm lại Dục tú, Đông Anh. Tiếc rằng không có đông các bạn cùng đi. Vì nhiều bạn bận nhiều việc. Chuyện đi đó đã được Thành Minh viết thành bài báo rất hay rồi, nên không còn gì nói thêm. Chỉ có điều mình được khen nên hơi ngượng. Được Hữu Thành gửi giấy mời tham gia diễn đàn, mình muốn share với các bạn một số tấm ảnh hôm đó 
Lên xe



Cả nhóm trước ao Đình Phúc Hậu . Cái ao này thú thực là minh cũng không có tẹo byte nhớ nào về nó


Minh Cương đứng trước Đình Phúc Hậu, nơi tụi con trai hay ra đá cầu buổi chiều sau khi tan lớp và trước bữa tối. Phía sau Đình, có ngôi nhà nhỏ, theo mình nghĩ là bếp ăn của lớp Lý 1B. Hoặc lân cận vài mét sai số ?

Đây là khu phía sau Đình Phúc Hậu, nơi đăt bếp ăn ngày xưa. Khu này chắc vẫn thuộc về địa giới của Đình nên vẫn còn bỏ hoang chưa xây dựng gì. Ôi cái bếp ăn với bao nhiêu lần mang "vấu" (danh từ  của Đức Lâm chỉ cái liễn ) đến lấy canh, cơm, ơ mà hồi đó còn ăn mỳ nắm luộc và cơm độn ngô, hôm nào được đậu phụ kho  là "tươi" rồi
Theo anh Tuyên, đây là cửa hàng mậu dịch ăn uống bán quẩy  ở gần chợ Cổ loa cũ. Chỗ này mình cũng ít nhớ, vì chỉ hay ra cửa hàng mậu dịch ăn uống ngoài quốc lộ đi Đông Anh để mua bánh mỳ 3 hào có nhân đậu phụ?

Chụp ảnh trước quán bà Lạng bán xôi , bánh trôi, bánh chay., nổi tiếng về sự sạch sẽ.  Quán ngày xưa lợp mái rơm. Bà Lạng cũng đã mất lâu rồi . chỉ còn ký ức của chúng mình về ngày xưa

Thành Minh là người đầu tiên tìm  ra nhà trọ cũ của Thành Minh, Bích Thuỷ và chị Ngọc Yến. Chụp ảnh chung với cháu con chị chủ nhà cũ. Bây giờ toàn nhà xây, mái ngói sân gạch , tường cũng tường xây, xem thì không như thành phố có lẽ là nông thôn mới?

Ở gần nhà Thành Minh là nhà trọ cũ của Đức Huấn. Nhà trọ cũ đã đươc xây gạch quét vôi vàng nhưng vẫn lép vế với nhà con ông chủ hiện đại , nhưng đó chỉ là số it thôi,  cả thôn Hậu nghe kể cũng chỉ có 2, 3 nhà đươc như vậy

Nhà trọ cũ của Thêm, Hách, Đức . Đây có lẽ là ngôi nhà duy nhất vẫn còn nguyên vẹn cho tới bây giờ.  Thêm nói là đó là nhà của địa chủ cũ , toàn gỗ tốt. Ông chủ cũ đã mất., còn anh con trai, đi bộ đội tăng thiết giáp về phục viên. Anh quyết bảo tồn ngôi nhà cũ, chỉ có nâng thêm nền nhà.

Cuối ngõ là nhà trọ của Dân, Bền và anh Chung. Nhà đã xây mới , cái ao  cuối ngõ đã bị lấp đi để chuẩn bị xây nhà
Lúc này mọi người đã lên xe  chuẩn bị về. Nhưng mình và Cương quyết tâm tìm tới nhà trọ cũ. Ngày ấy nhà bọn mình  (mình, với Đức Lâm và Cương) ở có lẽ cũng vào loại nghèo nhất làng , Bà chủ đã già chỉ có 1 cô con gái hơn bọn mình 1,2 tuổi làm công nhân ở dốc Vân . Nay cả hai đã mất. Chỉ còn anh con rể . Cương chụp ảnh kỷ niệm với anh con rể  trước cỏng nhà. Mé tay phải ảnh là cổng nhà của 2 bạn nữ là Vũ Minh và Hồng. Ngày trước không có tường bao, chỉ có rào bằng cây đỗ 


Trước khi về, cố gắng chup ảnh  cổng nhà chị Cận, hàng xóm , nơi ở của Cao Tuấn, Ngọc Tuấn  và Hà Minh

Toàn bộ nhân sự của chuyến đi.


Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Gặp mặt đầu... Xuân :-)

Hình như là chưa quá, đúng đến lần hẹn thứ 3, hôm nay k14 Lý ĐHTH mình lại gặp mặt đầu... Xuân. Cái vụ mùa Xuân "tổng hợp" này chả có "lý" tí nào, ì xèo mãi cho tới hôm nay thì kết thúc bằng một quyết định quyếc liệc là từ năm sau ta sẽ gặp mặt vào ngày Chủ Nhật cuối cùng của tháng Giêng (tháng 1 Âm lịch). Cụ thể là ngày nào thì Ban LL sẽ tính, cùng với địa điểm ở đâu, và thông báo sớm qua SMS, trang mạng,... Chỉ cần anh em lưu ý xong Tết thì lo thu xếp việc nhà để có thể vui vẻ tham dự.
Cũng có thêm một "tiểu nghị quyết" là sẽ không gặp ở Bánh Tôm Hồ Tây, vì nhiều lẽ: ăn không ngon, giá hơi bị chát, uống ít lựa chọn,... (gửi xe máy những 5 nghìn :-). Thậm chí nếu đủ cực đoan thì sẽ lựa chọn một địa chỉ mà không phải nhà hàng, mỗi người khi đi tự lo cho mình đúng một suất ăn trưa bao gồm cả đồ uống; sẽ là một cuộc đi đâu đó thoáng rộng không gò bó ghế bàn với những món ăn. Giừ rồi, thấy mặt nói chuyện là vui ăn uống không còn là điều quan trọng.
Năm nay lần đầu tiên bạn Thành Minh tham dự, nhưng mà cũng không còn là bất ngờ lớn vì trước đấy đã "lọt tin" và gặp gỡ nhóm nhỏ n lần.
Bác Hà Lương Thiện đang ở nhà con trai ở khu Linh Đàm cũng đến dự. Nhưng lần này mọi người mới biết hoá ra tuổi bác khá cao (1946) và đã từng là SV Lý Tổng hợp từ 1966 (ở Đại Từ Thái Nguyên), chưa kịp vào học thì đi bộ đội radar đến 1969 mới quay lại "học thật".
Bạn Tô Thị Lợi là người đến muộn nhất khi các mâm đã dọn đi rồi. Nhưng cũng bận rộn không kém là bạn Hiệp, bạn Hiển, bạn Bền là những người vẫn còn có cơ hội "phục vụ nhân dân".
Chuyện thì lắm, chả thể kể hết lên đây, đương nhiên là thế. Mà có lẽ nhiều nhất là mọi người xem ảnh và nói về chuyến thăm lại Dục Tú mới đây mà Thành Minh đã viết rồi. Minh Chính không đi thăm mà chỉ được gọi khi cuộc đi kết thúc, chạy từ Đông Anh về Cầu Đuống hàn huyên và chụp một ảnh làm bằng.
Ảnh hôm nay có đôi chục cái, đăng hết lên thì không biết là có nhiều quá không. Thôi thì mời mọi người tải file nén 9MB tên 150517K14DHTH về mở ra là được.
Ở đây đưa lên mấy cái chính thức để điểm mặt thôi nhé. (bấm chuột vào ảnh để xem to hơn)



Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Gặp Lê Thanh Liên B tại HN

Thường gọi là Liên Lân, cùng tên họ với Lê Thanh Liên lớp A (gọi là Liên A) nên cứ tạm gọi là Liên B cho khỏi réo bạn Lân ở xa hắt hơi liên tục :-)
Còn mấy hôm nữa thì trở lại Mỹ, Thanh Liên B muốn gặp bạn cũ. Trọng Dân gọi được cho một số tối nay tụ tập ở nhà hàng bên hồ Tây.
 Thu Lan, Thanh Liên B, Tuấn cao, Thêm, Hiển
 Con trai Hiển, Trọng Dân, Thanh Liên A, Thành Minh, Hiệp
 Thêm bạn Lợi đầu bên phải

 Trước khi giải tán, không đèn nên mọi người chú ý xem cho kỹ :-)
 Riêng các bạn nữ buổi gặp này
 Tất nhiên còn có tôi, là người chụp.
Chuyện vui, gió mát, cảnh đẹp. Hứng chí lên ai đó đưa ra ý kiến "họp lớp ở nhà Thanh Liên B bên... Mỹ"

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

Hưởng ứng "các cụ bà chơi cây cảnh"

Ngày quốc tế lao động, được nghỉ, ra ban công chụp mấy cái cây chinh chiến với thời gian và nắng gió Địa Trung Hải từ hơn 20 năm nay -  hưởng ứng bài của cụ bạn Thành Minh. Những cây này chưa được xếp vào cây cảnh - nhưng thôi có thế nào trình làng thế vậy.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Thăm Dục Tú hôm nay 22/4

        Chẳng biết do Viết Minh muốn chiều lòng các bạn hay chợt muốn thăm lại Dục Tú, nơi có thể coi là khởi nguồn  tình bạn của khóa, mà chủ động lên kế hoạch đi thăm lại nơi xưa. Kế hoạch hơi gấp nên nhiều bạn do bận việc gia đình hoặc  đã có kế hoạch khác không tham gia được, nhưng cuối cùng cũng được đến mười bạn có mặt. 
       Cả bọn được di chuyển bằng một xe 12 ô tô chỗ, đây cũng là chủ ý của Viết Minh- bạn muốn mọi người cùng ngồi một xe để tiện “buôn chuyện” nhưng có lẽ cũng là để  an toàn hơn -toàn các cụ cả mà . Bao nhiêu năm bạn vẫn giứ cái tính chu đáo như hồi đầu mình quen bạn, nể quá.
        Tầm 9h30 sáng hành trình bắt đầu, cả bọn quyết đi theo lộ trình như ngày trước vẫn đạp xe đạp, tức là qua Gia Lâm, qua Cầu Duống, qua Dốc Vân rồi rẽ vào Dục Tú. Trên xe toàn các Cụ mà chuyện cứ nổ như pháo Tết ngày xưa, tự nhiên thấy thương cháu Lái xe phải chịu đựng những dòng hồi tưởng không thể liền mạch của các Cụ nhà ta.
       Ngày xưa đi về sao thấy xa xa , vậy mà bây giờ loáng một cái đã tới nơi. Mình chủ ý không nhớ tới mấy cái ảnh Hữu Thành đưa lên blog hôm trước (trong chuyến tiền trạm) để tự kiểm tra trí nhớ của mình, nhưng cố gắng kiểu gì thì cũng chẳng mảy may tìm ra cái gì đó của 46 năm trước . Vào đến trước sân đinh làng Phúc Hậu mình cũng cố đi tìm cái bếp tập thể của lớp mà tuyệt nhiên không một dấu vết. Cả bọn đứng ngó ngiêng , bàn luận, chỉ nơi này nơi kia nhưng xem ra “bộ mặt nông thôn ta ngày nay” đã thay đổi nhiều nhiều nhiều lắm, trong cái tiếc nuối cũng phải thấy mừng cho bà con mình đã khấm khá hơn. 
      Mọi người ai cũng muốn tìm về nhà trọ xưa kia của mình nên cứ loanh quanh phỏng đoán cái hướng  xưa trong cái thực tại hôm nay. Cuối cùng, không hổ danh dân Lí tổng hợp, hầu hết đều tìm ra nhà chủ cũ. Mình và Thống ngày xưa nhà  “cùng chung một ngõ” nên chúng tớ đánh lẻ, mục tiêu là gần đầu ngõ có một cái giếng cũ (chi tiết này lưu trong bộ nhớ của bạn Thống, lại nể bạn quá ) và nhờ vậy mà tìm ra được ngõ cũ, riêng mình hỏi thăm đúng cháu nội chị chủ nhà, chỉ tiếc là chị vừa mất cách đây 4 tháng. Mình nhờ cháu đưa về thăm lại nhà cũ, mảnh vườn với căn nhà nhỏ ngày xưa nay đã là hai ngôi nhà gạch khang trang cho hai cháu con anh chị, nhìn di ảnh của cả anh và chị quá khứ như hiện rõ, mình xin phép được thắp hương cho anh chị và không thể đứng lâu hơn được. Thống, Thêm ,Huấn, Cương, V.Minh đều tìm được nhà cũ, chủ nhà người còn người mất nhưng cũng tạm coi như đã toại nguyện, gần 50 năm đã trôi qua chắc khó mà tìm hơn được nữa.
      À cũng phải nói thêm là cái lớp học mình ngày trước chắc cũng khó tìm ra đúng vị trí , vì hai bên đường bây giờ nhà cửa xây san sát, bọn mình để dành cái vụ này cho lần khám phá sau.
       Bữa trưa cũng lại là một dịp tốt để hàn huyên, nhiều chuyện lắm lắm nhưng mình sẽ không kể vì lời thì có thể kể lại nhưng cái tinh thần cái không khí sôi nổi thì e rằng mình không đủ ngôn từ.  Mong mọi người hãy tự khám phá thì sẽ hiểu thấu được.
      Hôm nay đúng là một dịp để mọi người đi tìm qúa khứ , nhưng có lẽ qúa khứ cũng đã tìm lại được chúng mình.
         Cảm ơn Viết Minh, cảm ơn bạn rất nhiều.


Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Các cụ bà chơi cây cảnh


         Tớ  thích trồng cây cảnh (đặc biệt là cây có hoa) từ lâu lắm, nhưng từ ngày  có được cái “túp  lều của bác Tôm” lại được chủ cũ “khuyến mãi” cho một cái sân bé xiu xíu (chỉ chừng vài m2) thì cái ý thích này  mới tạm được thỏa mãn. Hồi còn  đi làm cứ thấy cây ở  đâu đó xem chừng có thể trồng (tất nhiên là trồng chậu rồi) phù hợp với điều kiện của mình là mua, cũng chẳng để ý xung quanh ra sao,  nhưng từ hồi được về hưu, được trở thành tỷ phú thời gian , tớ  mới hay để ý tới mọi việc và tất nhiên trong đó không thể thiếu  chủ đề về hoa-cây cảnh.
         Thường nói về cây cảnh là ai cũng nghĩ ngay tới hình ảnh một cụ ông lúc nào cũng  dương “mục kỉnh”, tay cầm kéo, xăm xăm, soi soi, bấm bấm,  tỉa tỉa, tưới tưới, phun phun…, chứ ít ai để ý là cái lực lượng làm sôi động , đa dạng thị trường hoa – cây cảnh lại chính là các cụ bà nhà ta. Từ sáng sớm tinh mơ, với bản chất chịu thương chịu khó, cac cụ đã có mặt ở chợ, tay sách nách mang, bên rau thịt, bên hoa quả, rồi đồ ăn sáng cho cả nhà, vậy mà nếu mấy cháu gái bán cây hoa giống  xuất hiện là các cụ không thể bỏ qua. Một, hai rồi vài ba cụ vây quanh, có ngay một hội thảo nho nhỏ mà không kém phần sôi động : hoa này  có bền không, có dễ chăm không, có ưa nắng không, cần nhiều đất không, bao lâu thì phải tưới, bao lâu thì bón phân, loại phân nào thì thích hợp… tập hợp lại thì các nhà khoa học cũng phải “choáng” về sự ham mê tìm hiểu của các cụ, còn các cháu bán hàng thì được dịp thể hiện sự “uyên bác” của mình trong lĩnh vực chuyên môn – câu nào các cụ hỏi đều được trả lời đâu vào đấy với lời đảm bảo “cây của con là xịn 100%”  - Ôi lại còn có cây không xịn. Nếu một cụ nào đó buột miệng – cây này tôi có rồi, hoa đẹp lắm, dễ trồng lắm, bền lắm .. thì ôi thôi cây to cây bé gì cũng được bê tất. Hình ảnh các cụ bà nhà ta hai tay khệ nệ nhưng khuôn  mặt  tràn trề niềm hy vọng về cái vườn mini hoặc cái ban công nhỏ đầy màu sắc sẽ xuất hiện trong một vài ngày tới thật là đẹp, thật là  đáng yêu.
        Chẳng dấu diếm gì tớ cũng nhập hội của các cụ từ vài năm rồi, các cháu bán cây đã thành bạn quen thuộc, trong sổ danh bạ đt của cả hai phía không thể thiếu tên của nhau, thi thoảng ra chợ gặp nhau nghe các cháu gọi tíu tít cũng thấy vui vui, rồi có lần mua lại được thân tặng thêm một cây nho nhỏ, tuy giá trị chẳng đáng là bao nhưng cũng thấy thích. Cũng phải bật mí luôn là tớ chỉ liều chơi với vài cái loại hoa dễ trồng, còn cái loại khó tính hoặc cây thế gì đó thì chịu thua luôn vì xét với mảng kiến thức còn mỏng tang cộng với  khả năng thẩm mĩ thuộc loại áp chót của mình thì không khéo chỉ vài nhát kéo cây thế thiếc gì đó cũng biến thành củi khô mà thôi. Cứ nhớ câu của  diễn viên Đức Khuê “ mình phải biết mình là ai chứ”  để kiềm chế . Đôi lúc ngó cái sân “hoa” của mình cứ thấy nó lộn xộn, chẳng có tí nào được gọi tên là thẩm mĩ thì lại tự an ủi “ mình học Lí ấy mà, trồng được cây cũng đã là tốt lắm rồi”.
        Mấy dòng tâm sự, chẳng biết có ‘cụ bà’ nào trong lớp giống như tớ không , tớ chưa có cháu nên rỗi thời gian, còn nếu “cụ” nào giống tớ thì nhớ gặp nhau trao đổi kinh nghiệm nhé.

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Tụ tập bạn bè



            Xưa  hai từ “tụ tập”  thường để nói về những sinh hoạt tập thể tự phát của bọn trẻ ham chơi - bọn này lại tụ tập với nhau rồi- , vậy mà nay đến  các bác có tuổi (như chúng ta chẳng hạn)   cũng đã sử dụng thường xuyên, ví dụ như : thứ…này tụ tập ở … nhé, lí do là…, hay,alo … có bận không? có khỏe không? ra …ngay….nhé, bọn nay đang tụ tập. Vậy chắc “tụ tập” cũng có cái gì đây hay hay, hấp dẫn nên mới được các Bác nhà ta  sử dụng hào phóng như vậy .  Mình xin trao đổi một vài nội dung được rút ra từ chính bản thân nhé.
          Mình (chắc là nhiều  bạn cũng như mình) có một vài hội bạn – bạn cùng lớp (phổ thông , đại học hoặc bất kỳ một lớp học nào đó), bạn cùng cơ quan, bạn quen trong vài chuyến công tác, bạn hàng xóm, bạn cùng khu tập thể hồi bé v.v và v.v, rồi  thi  thoảng, vào một ngày “đẹp trời”  cả  bọn  lại hẹn nhau “tụ tập”.  Mỗi lần ai đó (hoặc nhiều ai đó) trong hội khởi xướng cái vụ tụ tập thì mọi người hiểu ngay là cái nhu cầu nói (tất nhiên là bằng lời) của bạn mình (hoặc các bạn mình) đã lên tới đỉnh điểm và thế là ai cũng OK liền , mà OK trong tâm trạng háo hức, chờ đợi  (chắc ngày trước các bác hẹn người yêu cũng chỉ háo hức đến thế là cùng) .  Rồi cái giờ lành cũng đến, gặp nhau tay bắt mặt mừng cứ như thể lâu lắm lắm rồi không gặp, rồi các câu chuyện bắt đầu nổ, nổ còn hơn bắp nổ, bao nhiêu tâm sự, bao bí bách, bao bức xúc (từ mọi phía gia đình cũng như xã hội) được dịp bung ra, rồi thế nào cũng đến chủ đề về sức khỏe – nào các loại thuốc chữa bệnh nọ bệnh kia, nào bệnh viện nào hay, bệnh viện nào có vấn đề, nào các kiểu tập tành … cứ như là thông tin với nhau xong thì mọi thứ sẽ được thay đổi , áp dụng  ngay tức khắc.  Phía các Đức Ông có thêm chén rượu cốc bia sự sôi động nghe còn có lí chứ mấy Quí Bà vài cốc nước suối, giỏi lắm đến cốc chè đá mà cũng cứ như “Hội nghị đầu bờ” của ngành nông nghiệp. Thế rồi được chừng vài tiếng, cái sự sổi nổi ban đầu cứ giảm dần, các Bác nhà ta cứ như tỉnh cơn mơ, Bác nào Bác ấy chợt nhớ tới cái trách nhiệm và bổn phận mà mình vốn đã tự nguyện gánh vác lâu nay, nào cháu, nào con, nào chồng, nào vợ, nào cái bếp xinh xinh đang đợi ở nhà, mọi bức xúc hình như tiêu tan, mọi thông tin mới nạp cho nhau hình như cần khoảng lặng để xử lý và thôi thì – như mọi người vẫn nói cho văn vẻ - cuộc vui nào rồi cũng đến hồi kết - các bác đành chia tay lưu luyến kèm theo vài  lời dăn dò gìn giữ sức khỏe, rồi hẹn sớm gặp lại .
            Và lần nào cũng thể , cuộc gặp nào cũng thế, chẳng thay đổi gì mấy về chương trình vậy mà sao lúc ra về  các Bác nhà ta thấy vui vẻ, bớt cau có, bớt nặng nề , cuộc đời hình như có nhiều ý nghĩa hơn.  Không biết đó có phải là vì vừa có những giây phút mình được sống cho mình,  cái điều mà người cao tuổi luôn được khuyến cáo phải hết sức  quan tâm đến không?

            Mình chợt  nghĩ là lớp mình lại sắp “tụ tập”, không biết có gì khác không vì mình chưa tham dự lần nào, hy vọng dịp này cũng không vắng lắm (vì nghe nhiều người dọa vắng mặt quá) vì nếu ít người quá thì các “cụ nhà ta” – gọi theo kiểu Xuân Vinh – có nổ cũng không sướng lắm.