Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Lan man : Tháng mười ...

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thích đoạn thơ trong phim "bao giờ cho đến tháng mười"
...Bao giờ cho đến tháng mười
Lúa chín trên cánh đống giông bão
Ta để lại sau lưng những ngày dài mong đợi
Những mất mát hi sinh, khổ đau, chịu đựng
Khi trời thu vẫn xanh mãi trên đầu...
Chắc hẳn là thơ và phim - nhiều người sẽ cho rằng của một thời. Vâng, đấy là thời của thế hệ chúng tôi và các chị các anh hơn chúng tôi vài khóa học.
Tôi luôn nhớ ngày sơ tán khi học cấp 2, những cánh đồng lúa tháng mười rồi sau đấy là những con đường làng ngập đầy rơm vàng, những nõn rơm óng chuốt được rút ra, bện lại thành những chiếc mũ rơm. Tháng mười tiếp nối, tôi lớn dần lên, các năm học vẫn gắn liền với cảnh đồng quê - bận rộn vụ gặt mùa - để rồi sau đấy trở về thành phố vào đúng cái tuổi tròn trăng. Và giữa những khó khăn gian khổ của thời chiến tranh và sau chiến tranh, tháng mười mùa thu với trăng với gió, với những múi bưởi đào hơi chua chấm muối ớt :-) với tôi vẫn là kỷ niệm ngọt ngào...

Tôi định viết về tháng mười - nhưng dạo này được mùa bí (sắp đến ngày lễ bọn trẻ dùng bí để cắt thành đèn Halloween - ngổn ngang lăn lung tung) 






Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Nhớ Vũ Mạnh Hùng

Bài nhặt từ trang Bạn Trường Trỗi, cám ơn LTM đã gợi ý:
Sắp 49 ngày anh Vũ Mạnh Hùng về cõi, tôi xin giới thiệu bài viết của anh Nguyễn Thanh Đường là người bạn gần gũi "nhân vật" từ tuổi thơ cho đến tận... về hưu. HT

Tôi với ông Vũ Mạnh Hùng (K4 Trỗi) quen nhau từ nhỏ vì hai gia đình cùng quê Hải Dương, hai ông già  cùng hoạt động và gắn bó với nhau. Chúng tôi chênh nhau một tuổi, thủa nhỏ học cùng trường và đi học cùng nhau trên phố Phan Đình Phùng HN. Đầu những năm 60 nhà ông và nhà tôi đều chuyển đi nơi khác, thỉnh thoảng chỉ còn gặp nhau khi theo bố mẹ nhà này thăm nhà kia.
Chiến tranh phá hoại xảy ra vài năm bất ngờ 1966 tôi gặp ông khi lên học tại trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi ở Đại từ Thái Nguyên và sống cùng trung đội. Sao chẳng bất ngờ vì đó là trường quân đội, định hướng là nhập ngũ chiến đấu sao lại xuất hiện một ông “què”.  Tuổi trẻ lại hầu hết quen nhau nên chẳng mất nhiều thời gian  Hùng cũng hòa vào với lớp: chơi bóng bàn, qua cầu, qua suối đi ăn, đi học chẳng kém ai, rồi cùng chạy lũ trong đêm Đại Từ khi suối dâng hàng mét trong đêm. Khác biệt với bạn bè chỉ là không phải tập quân sự, không phải vào rừng lấy củi, lấy gạo, gác đêm ở tuổi 14 của học sinh Hà nội. Ông Hùng “què” mặc áo lính suốt thời tuổi trẻ, mang tâm hồn lính,  nghị lực lính “cụ Hồ” từ đó và  nghiễm nhiên rất nhiều bạn lính. Ảnh: năm đầu đại học, sau những năm trường Trỗi(?)
Bất ngờ thứ hai, sau hơn chục năm ông đi làm chúng tôi đi bộ đội mỗi đứa mỗi phương nhưng năm nào cũng gặp nhau ngày phép; bỗng một hôm ông bảo với mấy thằng bạn: chỗ tôi đang cần một ông kỹ thuật ông nào về với tôi cho vui. Năm đó 1991, mấy thằng tụi này đều diện có số có mà quân hàm 2 vạch được 4 năm lận nên ừ hữ cho qua, riêng tôi thấy đó là cơ hội. Đại hội đảng bộ binh chủng chuẩn bị cho ĐH Đảng VII, tôi làm luôn “một cú” phát biểu thẳng thắn về nguy cơ với CNXH và sự cần đổi mới thế là hai ông tướng Tư lệnh, chính uỷ lần lượt “chiến” lại tại hội trường. Không ai bắt tay, đứng cạnh ngoài một ông bạn già (ông Hồ Đắc Thuyên con cụ Hồ Đắc Di) thì thầm ông không định lên quân hàm à. Tôi cười bảo góp ý  hoàn toàn xây dựng mà. nếu tổ chức ngán thì tôi có phương án B rồi. Với không khí và sự đồn thổi sau buổi họp, tôi làm đơn xin chuyển ngành và được ký nhanh nhất (có lẽ toàn quân). Tôi về làm việc cùng ông Hùng. Chín năm ở với ông cơ quan  đầy ắp tiếng cười dù một thời gian khó.
Năm 1999, bất ngờ hai thằng bị dựng chuyện “phá hoại hệ thống tin học”  (để sếp thay đổi nhân sự cơ quan cho dễ làm ăn).  Khi đó cơ quan chuyển sang địa điểm mới, việc mua sắm, lắp đặt hệ thống mới hai thằng đều không tham gia, đột nhiên thấy bảo nó hỏng và được loan báo rằng có phá hoại của những người có nghề. “Tổ chức” phán thì ghê rồi, mời cơ quan an ninh vào, được 2 ngày tôi nhận được cú điện xin gặp của một đồng chí trung tá an ninh thuộc đoàn điều tra. Mình đến thấy bắt tay rất nhiệt tình và giới thiệu cháu là con rể ông Quì, được giao xem xét tìm nguyên nhân hư hỏng hệ thống tin học đơn vị theo yêu cầu của cơ quan. Cháu đọc hồ sơ thấy có tên chú (đối tượng cơ quan nghi ngờ) cháu ngạc nhiên quá, tìm hiểu lại đúng chắc là chú, sau khi nghiên cứu, cháu khẳng định luôn với đoàn không có chuyện phá hoại mà đây là người ta có ý đồ đưa cơ quan điều tra vào thực hiện mục đích riêng. Mình nói gọi anh thôi, cám ơn đã tin cậy và  chia sẻ 4 người người ta dựng chuyện đều là người tử tế, một vợ lính chân chất, một con liệt sỹ- đại úy chuyển ngành, tôi và ông Hùng. Thật may, ông Quì sỹ quan thông tin thế hệ già, cùng đơn vị với mình 4 năm, rất quí và luôn tin mình bởi thấy một thằng con cán bộ hiền lành và cần mẫn. Tôi biết ông quí trọng và hay nói mình như một tấm gương cho lớp trẻ nên con cháu ông biết tôi. Bọn mình được minh oan bằng văn bản và tụi mình cho qua nhưng giải mối oan trong dư luận ngành thâm tâm tôi nghĩ ngay đó là nhờ Hùng già. Thủ trưởng mà có ác ý thì thôi rồi, ít nhất không có lửa sao có khói, vài vạn người cũng dăm bảy ngàn nghi kị. Nhưng gắn việc “phá hoại” cho mấy người trong đó có ông Hùng thì chẳng ai tin. Ông ấy có mười mấy năm công tác tại cơ quan, sống  nhân hậu, chân chất không bao giờ vụ lợi lại con nhà có truyền thống thanh liêm. Tôi sống có 4 năm mà đã được nhiều người tin cậy nữa là. Nhưng sau sự kiện đó mỗi đứa đi mỗi nơi.
Thi thoảng gặp nhau sau thăm hỏi là thấy sự trăn trở của bạn già về việc đi lại (hơn 10 năm ông chuyển một phần lương mình cho cậu xe ôm đưa đón ông hàng ngày). Lúc ấy ông ấy còn sung sức nhưng bạn Trỗi lại gàn: sức khỏe mày như vậy, giao thông, đường xá, luật lệ như vậy ông tự đi xe sao nổi. Nhưng có biết đâu khi đó ông vừa đi làm vừa tìm cách lập hội. Mặc dù có ông chú “ loại to”, bạn bè cũng khá nhưng nhiều năm khát vọng của ông không được thực hiện. Ông cứ hoặc xe ôm hoặc vợ chở chạy chọt sửa nhà, lập hội Người khuyết tật (NKT). Nhiều tổ chức phi chính phủ sẵn sàng giúp NKT nhưng CP chưa sẵn sàng vì phải nhìn trước ngó sau. Xin kinh phí, đầu tư có kèm dòng phục vụ NKT thì dễ duyệt nhưng tiền chảy về NKT thì thật khó, thật từ từ. Việc lập hội cũng vậy thời đó có người nghĩ nhỡ nó bị thương phế binh lợi dụng thi sao.
Nhưng rồi một ngày đẹp trời ông và những người bạn tâm huyết của của ông cũng có giấy phép lập hội NKT. Sức khỏe ông ấy bằng 1 phần 3 mình nhưng ông ấy làm bằng ba người khỏe mạnh. Vừa việc cơ quan, vừa chăm ông già gần trăm tuổi vừa lo cái hội mới ra đời từ địa điểm, kinh phí hoạt động đến con người, bộ máy. Vậy là đùng một cái ông chạy một chiếc xe ba bánh đến với chúng tôi. Vẫn nụ cười đôn hậu nhưng thêm vẻ mãn nguyện: tôi mua xe rồi, tiện lắm. Rồi ông xin thôi làm phó GĐ để tiện hoạt động cho vai chủ tịch hội NKT Hà nội, nhưng sau sự kiện tôi đã nói ở trên họ không chấp nhận. (ảnh Hội NKT HN)
Gần ông Hùng tôi học được ông ấy nhiều điều: yêu thương con người, tận tâm công việc, chân thành trong quan hệ song vẫn bất ngờ khi ông tâm sự: gần NKT mình học được họ nhiều lắm, họ rất khó khăn nhưng nhiều nghị lực, yêu cuộc sống, yêu bạn bè và ông ấy không tiếc sức cho hội của mình dù mấy lần bạn Trỗi chửi mày hãy thương lấy thân mày, yếu lắm lại viêm gan B nặng; nhưng như nước đổ lá khoai ông vẫn lên đường nhiều thứ bảy, chủ nhật đến với những người bạn mới của ông- NKT.
Ơn trời, ông ấy làm cả ba việc đề giỏi: việc cơ quan ổn, đồng nghiệp cơ quan quí trọng (vì cơ quan quí cái tâm cái đức của ông mà Hội NKT cũng nhờ được ít nhiều); chăm cha, ông già ông thọ trên trăm tuổi; Hội NKT từ trứng nước đã thành ”sao” trong các Hội NKT cả nước với đủ các chi hội tại khắp các quận, huyện có cả quan hệ quốc tế...
Rồi ông ấy nghỉ hưu, nghỉ chân chủ tịch Hội vì đã làm 2 khóa, già rồi để anh em trẻ nó làm, nó trưởng thành. Có thời gian hơn ông luôn có mặt những dịp bạn Trỗi gặp mặt. Gặp tại Huế ông cũng vào dù sân bay Huế không có phương tiện phục vụ NKT ông đi lại rất khó, nhưng gặp nhau khuôn mặt ông cười vui rạng rỡ. Những đám hiếu của các bạn bè bao giờ ông cũng đi, khó khăn đưa chân qua chiếc xe ba bánh, hai cái nạng đưa ông chậm rãi tiễn đưa bạn chân thành.
Đùng một cái ông ấy bảo: tôi xuyên Việt đây. Cả bọn trợn mắt: bằng gì? Bằng xe ba bánh. Với ai? Một mình. Nhà mày đồng ý không? Đồng ý. Ông muốn là được, gia đình biết tính ông- ông là người dấn thân và luôn được trời phù hộ. Vài anh bạn thận trọng: tôi đi cùng ông, nhưng ông bảo: xuyên Việt tôi xác định ít nhất 20 ngày vì đến đâu mệt thì nghỉ, sức tôi không đi liên tục được. Bạn bè rụng hết, ông một mình một “ngựa” lên đường. Ông tìm hiểu trên mạng, qua bạn bè để sắp lịch sẽ đi đâu, thăm gì, gặp ai mỗi chốn.
Các bạn cứ hình dung khỏe chân, khỏe tay như mình mà đi xe máy liên tục lại thăm thú...được mấy ngày thì oải. Khởi đầu ông Hùng đi đền Trần rồi chùa Bái Đính, chùa khá cao ông nhờ người cõng vào thăm, vái. Vào quê Bác Hồ nơi hàng triệu người ta, tây thăm viếng ông xúc động nhưng buồn vì một điểm như vậy không có lối đi lại cho NKT.
Ông phi xe qua đèo Hải Vân, ngồi trên đỉnh đèo thư thái hút thuốc đến khách du lịch Tây đi qua cũng phái cúi chào và bấm máy. Một mình nhưng ông thăm đủ “Các cô gái ngã ba Đồng lộc”, Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang Đường 9, Thành cổ Quảng Trị ông thắp hương cho các liệt sỹ trong đó có những người bạn của minh. Ông đến nhiều danh lam như Lăng cô, Huế, Đà nẵng, Hội an,Thánh địa Mĩ Sơn, Bình định, Mũi né, Vũng tàu rồi Sài gòn trong vòng tay bè bạn. Nể trọng ông một trong những người bạn ở Đà nẵng đưa xe ông đi duy tu, thay lốp cho cuộc hành trình được an toàn.
Chi tiết thì nhiều và đẹp nhưng có chi tiết bất ngờ khiến những người như tôi day dứt. Khi đến Vũng Tàu ông ghé thăm thày Phạm Hồng Tuyến, giáo viên dạy nhạc của Trường Trỗi, nhạc sỹ đã sáng tác bài Trường ca Nguyễn Văn Trỗi. Ông Hùng trân trọng Người Thày đã để lại dấu ấn quan trọng khiến học sinh trường Trỗi gắn kết với nhau. Trò liệt chân ngồi xe bấm chuông thăm thày mà thày ốm, thày trò tán chuyện qua cửa vì vợ thày vắng nhà chưa về nên không có chìa khóa. Tôi không nghĩ đó là một điểm đến trong lịch trình dài của ông.
Tôi còn ân hận vì khi ông cùng mấy thằng bạn bay vào Côn Đảo- địa ngục trần gian nơi giam giữ nhiều anh hùng, liệt sỹ trong đó không ít phụ huynh bạn hữu của ông. Vì tôi đã đến Côn đảo mấy năm trước, tỏ ra thành thạo tôi bảo các ông nên nghỉ ở khách sạn Công đoàn -  tôi yêu giai cấp mà. Nghỉ được ngày bạn bè tôi bật khỏi Khách sạn đến nghỉ ở ở nhà nghỉ của công an vì không chịu được đời sống cao của giai cấp. Họ đi du lịch bình dân mà quên mất KS Công đoàn còn có tên khác là Resort Condao, thật chết vì tin bạn. (Ảnh: xem thêm bài của anh Tương Lai)
Trong chuyến xuyên Việt của mình, tại mỗi địa phương ông thăm bạn Trỗi, đồng nghiệp và không quên tới thăm các bạn NKT tại các tỉnh thành mà ông có dịp gặp gỡ, làm việc; nơi tiếp nhau thắm đượm tình người. (sơ đồ các chặng đi)
Xuyên Việt của ông thành công, chẳng còn lời ái ngại mà nhiều tuần bạn bè khi nói đến ông đều trầm trồ, thán phục: ôi bác Mai sỹ ( tên lính Trỗi vẫn gọi ông như vậy) tuyệt vời, hội “phượt”  nhà ta xách dép. Nhiều người chờ ký sự xuyên Việt của một NKT với những chia sẻ của ông về tình yêu đất nước, bạn bè. (xem thêm những lời kể của Anh hùng Xuyên Việt)
Bất ngờ cuối ông để lại cho anh em thì buồn, đó là sự ra đi của ông. Có lẽ sức  người có hạn mà những việc chính ông đã hoàn thành. Ông trọn đạo hiếu với người cha trăm tuổi, sửa xong cái nhà khang trang cho vợ con dù nhiều tháng ngày khó khăn, vất vả; cái hội NKT mà ông và bạn hữu tâm huyết dựng xây đã thành thương hiệu, là mái nhà thân yêu cho NKT Hà nội. Trời đưa ông đi. Ông phát bệnh và ra đi rất nhanh. Với các chỉ số bệnh tình, ông không muốn mọi người đến thăm nhìn thấy sự đau yếu của mình, ông lo dặn dò những việc phải làm khi ông đi. Đám tang ông nhiều người rơi nước mắt, không nhiều vòng hoa vì ý nguyện ông là vậy nhưng thấm đẫm tình người. Nhiều người khóc trước sự sẻ chia của những NKT đến với ông chân thành như người ruột thịt. Bài thơ tạm biệt Hội của anh VMH, "hai câu cuối do các cháu ở Hội thêm vào cho đỡ buồn", ảnh do gia đình gửi.
 Tưởng hiểu ông nhưng tôi vẫn bất ngờ khi biết theo ý nguyện của ông, gia đình đã chuyển hơn 200 triệu tiền phúng viếng, 2 chiếc xe ba bánh ông vẫn đi cho Hội NKT Hà nội hy vọng tạo được một quĩ khuyến khích NKT sáng tạo vượt khó, làm giàu.
Tôi nghĩ biết đâu sẽ còn một bất ngờ khác ông đem đến cho bạn bè. Nếu có chắc rằng đó là điều tốt đẹp cho mọi người, cho cuộc sống.

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Lan man : Tầu điện Hà nội ...

Thành phố nơi tôi đang sống, Nice - bắt đầu mở rộng phương tiện giao thông bằng tầu điện - phía trung tâm đã làm cách đây 5 năm, với mục đích giảm bớt lượng xe trên phố. Mà đúng là giảm thật, vì - trong các đường có tầu thì không có hoặc rất ít xe ô tô - phố rất thoáng và rất sạch sẽ. Nhìn các bản đồ quy hoạch và quan sát từng bước họ làm - những gì về dự án, thiết kế và kinh phí tôi không đề cập ở đây - chỉ biết rằng tiền thành phố có là từ thuế ở và thuế đất. Tôi chỉ khâm phục các bước thi công của họ - chuyển cây, phân lại làn đường, ngăn đường - rồi đào đường - ngăn nắp và rất sạch sẽ. Các phố sẽ đặt đường tầu vẫn một nửa là công trường nhưng giao thông vẫn thông - tuy có lúc cũng hơi đi loanh quanh, và chậm hơn bình thường. Trên đường, tôi lại nghĩ về cái sự ùn tắc của khắp các nẻo phố đường Hà nội và tự nhiên nhớ đến tầu điện Hà nội xưa.

Đôi dòng về tầu điện, viết lâu lâu rồi - ai không ngán lan man thì đọc nhé (hic)


Đêm về sáng
     hàng cây mơ màng...
Phố chìm trong giấc ngủ yên.
Lấp loáng ánh đèn
Chuyến tầu điện đầu tiên
       leng keng trên đường vắng.

Những hàng cây ngái ngủ,
Cựa mình đón bình minh
      cùng tiếng còi vào ca,
                            vang xa,
       giữa bầu trời im ắng.
Tiếng chuông rung ...
  chìm vào không gian tĩnh lặng.

Hà nội bắt đầu một ngày bình thường,
     những năm trước chiến tranh.

Những chuyến tầu dừng, rồi lại hối hả chạy nhanh
Nối làng quê, với ba mươi sáu phố
Ô Đống mác tới đường Yên phụ
Hàng Bài, phố Huế chợ Đồng xuân
Năm cửa ô về bờ hồ trung tâm
Qua Văn Miếu rẽ đi Hà Đông, cầu Giấy.

Mang hương sắc quê, mát trong dòng sông chảy
Mùa vàng tháng mười - rơm trải đường thơm
Những gánh rau tươi kĩu kịt vào phố phường
Chen cùng sen hồ Tây, huệ Ngọc hà thơm ngát ...

Người xuống, lên - bao lượt
Những bến đỗ - tiếp nhau
Dòng người giản dị,
   quần áo ít sắc mầu
   còn loang vết mồ hôi, nhưng không lam lũ.

Nhỏ nhẹ câu chào - nếp ngày xưa cũ
Rất quê - trong con mắt người Hà nội nay.
Một Hà nôi khác hẳn Hà nội giờ đây.
Hà nội ấy là của một thời em nhớ.

...
Bao năm rồi,
Không còn tiếng chuông
Len giữa con đường thân quen
Gần gũi...

Mỗi khi em nhớ về Hà nội
Lại nhớ
   chuyến tầu điện ngược xuội.
...

Hoà vào dòng đời
    Chở gió hồ Gươm
                bốn mùa vui .

Một kỷ niệm Hà nội chưa xưa,
                                mất lâu rồi.

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Lan man : Cũ - Mới / Xoá - Giữ


Hôm qua được nửa ngày nghỉ bù – cái tính ham vui bạn bè, lại có điện thoại có thể tám giữa hai nửa bán cầu – thế là tận dụng, Điện thoại đường xa mà chất lượng rất khá, chỉ có một đôi lần tự dưng mất hút - do cái lồng Faraday, rồi có lúc lại thầm thì - không phải do tai điếc - chắc là do "sóng mang bị biến điệu - hì hì " (tôi vốn học truyền sóng, nhưng chữ thầy trả thầy từ rất là lâu rồi - giờ chỉ toàn nói nhăng cho vui). Sau vài lần chuyển đổi mạng rồi thì cũng yên "Ai bảo có nhiều - nhiều khổ thế đấy - hic " - và chủ đề thì cứ thoắt đông thoắt tây, ..

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Tin thêm về "sổ hưu"

Là nói đùa vậy, bạn mình bây giờ ai chả có "sổ hưu", nhưng mà là nói tiếp chuyện "sở hữu" đã nói trước.
Ngay bài "nạp sở hữu miễn phí" để kích bạn vào mạng giao lưu, thì LTM đã thông báo có một máy "kỷ niệm về hưu" mua bằng tiền "đời công chức", nay sẵn sàng biếu tặng để thực hiện. Vậy là hiện thực.
Nhưng chờ mãi, máy cho thì có mà người nhận lại... không. Rồi một anh bạn Trỗi của tôi trong SG, người đã từng được nhận "sở hữu", gọi điện nói "kiếm cho một cái máy để thằng Tấn Mỹ nó khỏi phải ra quán net". Tấn Mỹ cũng là một bạn Trỗi mà tôi vừa gặp trong chuyến Quảng Ngãi tháng 6. 
Vậy là "đề xuất" được LTM duyệt, hôm qua tôi đã rinh máy về nhà.
Khám sơ thì "con" máy này hơi cổ một tí, gần 10 năm. Màn hình tỉ lệ 4:3, CPU PentiumM, RAM 512MB, ổ cứng 60GB, hệ điều hành nguyên bản Windows XP, là những thông số xác định cổ thật chứ không giả :-)
Nhưng mà hỏng chính để bị "loại ngũ" là cơ khí, bản lề không giữ màn hình tự đứng, mà cứ ngã ngửa ra sau, hoặc úp lại phía trước. Tôi đã khắc phục bằng cách dán hai băng keo kiểu "dây văng" hai bên để có một vị trí ngửa ra khả dĩ nhất, như trong ảnh.
Máy đã được tôi cài đặt lại hoàn toàn, đảm bảo xóa sạch dấu vết của chủ cũ. Bây giờ nó chạy hệ điều hành Linux Ubuntu 12.04, đủ mới và đủ yếu(?) với máy cũ.
Tóm lại là vẫn cần ấn F2 khi khởi động để cho qua "cái gì bên trong" (có thể là máy không lắp pin vì pin hỏng lâu rồi), thì máy làm việc, phục vụ vào mạng bình thường; với cái bàn phím không tin cậy lắm có thể vì lâu không dùng nên thỉnh thoảng dở chứng mất chữ, có thể khắc phục bằng bàn phím ngoài.
Xin báo với các bạn là như thế để... vui chung :-D

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Tản mạn :Nice, đôi điều nơi tôi đang sống



Người cùng thời – cùng khóa, cùng thành phố, cùng quê hương ..., nhưng mỗi chúng ta đều có cuộc đời rất khác nhau, từ những chuyện thường ngày trong nhà, ngoài ngõ, từ nơi ăn chốn ở, việc làm đến những quan hệ khác.
Hà nội là thành phố gắn bó với tuổi thơ của tôi, nhưng quen thuộc với các bạn và gần với các bạn hơn tôi nhiều.
Nice – thành phố nơi tôi đang sống và làm việc, cũng gần gũi nhưng ít gắn bó. Đây là đất nước người.
                                                (Điạ Trung Hải - sớm 06/09 - nhìn từ Nice)

(Thêm một chiếc lá bay sân chùa – chia sẻ với các bạn đôi điều )
                                     (đường bờ biển sớm 06/09)

Nice - theo từ Hy lạp cổ đại " người làm nên chiến thắng " - qui donne la victoire .

Cho dù đời sống đã xuống cấp rất nhiều theo xu hướng chung cuả kinh tế Pháp – thì cũng phải khách quan mà thừa nhận rằng – Nice là một thành phố đẹp, thoáng đãng. Có biển Điạ Trung Hải gần như 300 ngày trong năm phản chiếu mầu xanh tuyệt đẹp của trời xanh, nước mặn, sâu và rất trong, bãi biển thường là đá cuội, muốn có bãi tắm bằng cát thì thành phố phải kè biển rồi mua cát đổ xuống. Thành phố tựa lưng vào Alpes, dẫy núi có những đỉnh tuyết trắng suốt 4 mùa.
Dân Nice rất ít gốc Pháp, người Nice gốc gác chủ yếu chung gốc Địa Trung hải với các nước lân cận, như Ý, Tây ban nha, và rất nhiều từ phía bên kia bờ Bắc phi đến, nên tính cách khá ồn ào – tính cách của dân vùng xứ nóng, xã giao và ít trầm lắng hơn dân vùng khác – (có lẽ là do du lịch nhiều)
Theo thời gian, người Pháp gốc Pháp dần rút về sau núi và vùng đồng quê. Thành phố - khu nhà biệt thư dành cho nhà giàu như St Jean Cap Ferrat thì người giầu mới nổi ở Nga chiếm chổ dần. Thu nhập bình quân của người Pháp theo thống kê của INSEE là khoảng 1800 Euros/tháng. Từ sau khi đổi tiền thành Euros - mức sống cứ dần dần tự nhiên giảm đi, do giá cả cứ lặng lẽ âm thầm tăng và thuế tăng rất nhanh…Và thất nghiệp cũng mỗi năm một tăng, người vô gia cư tăng cùng với người “lưu động“ (Digan - Rom) - từ ngày biên giới mở thì họ cứ tự nhiên vào. Cái nạn người “lưu động” này làm các thành phố như Nice, St Laurent du Var, Menton … tốn rất nhiều tiền.  Vì để trục xuất mỗi người, thành phố trả cho họ khoảng 750 Euros, nhưng chỉ 6 tháng sau họ lại trở lại – qủa là một NẠN.

Một ví dụ khác về chi tiêu khá mạnh tay để đảm bảo vệ sinh môi trường -  Nice có 4,5 km đường bờ biển, vào mùa du lịch - để giữ sạch cho bãi biển, mỗi sáng có ít nhất 15 nhân viên của Cty vệ sinh môi trường bắt đâu làm từ rất sớm; trên bãi biển có rất nhiều thùng đựng rác - và trong ngày họ đến thay vài ba lần. Cần mẫn, tôi không hiểu mức lương là bao - chắc hơn lương thất nghiệp - lương thất nghiệp của Pháp là 9,50 Euros/giờ .
Hàng tuần, xe rửa đường phố vỉa hè đi phun nước rửa từ vỉa hè xuống lòng đường, Hàng sáng công nhân vệ sinh đi hốt rác, lá lảu, chai bia, vỏ hộp, đầu thuốc lá ... Họ hốt vào xe chứ không tấp xuống cống, hay vào các góc đường khuất ... Thế mà dù ở cạnh biển, cạnh sông, hệ thống cống ngầm được quy hoạch tốt, nhưng tháng 11/2014 - rất nhiều phố của Nice cũng bị ngập úng trong vòng 2 giờ, nước bắt đầu dâng sau khi mưa 20 phút và tới khi tạnh (có khi đây là hiện tượng trong vấn đề thay đổi khí hậu toàn cầu -:))
Tôi không biết cụ thể nhiều về chính sách, nhưng chỉ biết rằng mỗi năm - thuế thu nhập tăng. Theo đó thuế ở, thuế nhà tăng, tỷ lệ tuỳ theo từng khu vực - nhưng dường như không ai có thể trốn được và thành phố sử dụng khá khá vào việc đảm bảo vệ sinh và an toàn
Và dịp Noel - những năm gần đây, thành phố giảm rất nhiều những đèn hoa công cộng, chỉ còn các cửa hàng tư nhân thì đấy là tiền của tư nhân, còn quốc khánh thì gần như không có trang hoàng gì cả....Nghĩa là họ rất tính toán và khá tằn tiện

Bên cạnh đó còn vấn đề tôn giáo – Pháp vốn theo đạo Thiên chúa, nhưng bởi “Tự do, Bình đẳng, Bác ái “ nên càng ngày càng có nhiều vấn đề nan giải. ...

Giờ thì chuyển chủ đề chút  - cái ảnh sau đây là tôi đứng từ cửa sổ phòng làm việc chụp xuống sân bên trái toà nhà của công ty.

                                                        ( từ cửa sổ phòng làm việc)
Ở đây, nơi tôi làm gần như không có người nước ngoài.
Phong cách sống – nhìn thoáng đôi khi cũng nhận ra xuất xứ của họ (hic) Đôi lúc nhớ đến những truyện ngắn của các nhà văn viết về những người lính lê dương sang xâm chiếm Việt nam ngày xưa – thì thấy đó cũng như là điều tự nhiên. Cũng có những người đi lính vì lý tưởng, cũng có những bác sĩ, nhà văn, nhà kỹ thuật  - có không ít người rất nhân văn. Nhưng lính đánh nhau hồi ấy chủ yếu người thất nghiệp hay đầu trộm đuội cướp đi lính hay bị đi lính – để có tiền nuôi gia đình. Trong số họ - có những người tốt, cũng hiền lương nhưng hoàn cảnh xô đầy, và cũng có không ít lưu manh. Mà lưu manh thì ở đâu, mầu da gì, chủng loại nào cũng là lưu manh …

Thế hệ già, có thể có những bảo thủ nhưng hình như họ vẫn còn giữ được nếp văn minh – có vẻ càng ngày thì sự văn minh ấy nó cũng giảm đi ở thế hệ trẻ. Chúng ích kỷ hơn, cực đoan hơn – và đôi khi tự tin thái quá thành ra thiếu lễ độ và trở nên ngạo mạn, Khá nhiều lần ở sân bay hay hiệu ăn - tôi lại nhận thấy nhiều người Pháp hay khoa trương, “nổ “ như pháo , già cũng như trẻ -:)
Trong đời sống và trong việc làm câu "thùng rỗng kêu to" ở đâu cũng đúng - nhiều khi mệt đầu về sự ồn ào đó quá :-( ,  rồi lại thấy "...không được việc, lại hay nỏ mồm " nữa (nửa câu này là lấy từ câu các cụ ta ngày xưa khinh phái nữ, nhưng thời hiện đại này tôi ghép vào cho cả 3 giới :-) :-)
Nhưng họ là họ, mình là mình – tôn trọng nhau - cuộc sống bình bình an an – đơn giản vậy thôi


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Lan man : Có một thời

Tôi ít có dịp tụ tập, nên rỗi là tìm đọc các bài báo. Không hẳn là hoài cổ mà chỉ cốt để hiểu thêm đất nước con người, hiểu thêm người cùng thời và bản thân nữa
Trong tuần, tôi có đọc một bài báo, viết về một thời cũng chưa xa lắm nhưng mà kể ra cũng đã 3 thế hệ rồi, bài báo viêt khá khách quan, và có một câu đọng lại trong tôi " Điểm sáng trong thời kỳ gian khó đó là tình người ..."


Tặng bạn nào không dị ứng với những dòng lan man của tôi, bài "Có một thời " nhé
Có một thời - thời ấy đã xa ?
Niềm tin, tình yêu là sức sống
Trong giá rét làm hơi lửa ấm
Gió nồm nam dịu nắng hè oi

Có một thời - như vừa mới qua thôi
Cơm vắt muối vừng - ngọt bùi đến thế
Ngọt ngào câu "lên rừng xuống bể "
"Muối mặn gừng cay" - theo bước chân ta

Gần cả cuộc đời - năm tháng vụt qua
Mái tóc giờ mang màu giông bão
Bàn tay gầy sớm khuya tần tảo
Lắng bình yên giữa nhôn nhạo cuồng quay

Rượu đời nồng thơm lẫn đắng cay
cháy đầu lưỡi. Mồ hôi rơi mặn chát,
Tuổi xuân còn mãi với nụ cười, câu hát
Góc vườn xanh, phố vắng - một thời xa ...


(8/2015)
 
Có một thời đã xa, vài địa điểm của Hà nội thế này
phia nam cột cờ, lúc này vườn hoa Chi Lăng còn là hồ




Thời chống Mỹ...Máy chủ từ chối ???? :-( 



Thời bao cấp : Giờ thử lại lại đưa tiếp ảnh vào được :-)

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Blog, bắt đầu từ "so huu"

Khối người nghĩ ngay rằng bài này nói chuyện về hưu cầm sổ rồi thì mới chơi blog.
Chả phải thế. Khối người chơi blog từ khi còn làm việc và khối người cầm sổ hưu dằn đáy tủ rồi vẫn không chơi blog. Cái đấy chả liên quan gì nhau cả.
Vấn đề ở chỗ "chơi" thì cần "sở hữu" riêng của mình thì mới chơi được.
Chuyện này ở đám bạn Trỗi của tôi đã từng được đề cập, đã từng giải quyết "sở hữu" cho một số trường hợp.
Chả là bạn cũ bộ đội của tôi nhiều người không làm gì liên quan máy tính, từ vũ khí, công binh, ô tô trạm nguồn rồi quân y cho tới cả các ông thông tin, nên nghỉ hưu với "năng lực CNTT còn nhiều hạn chế". Rủ rê lên mạng giao lưu bạn Trỗi, nghe thì ham nhưng mà lâu lắc vẫn chả thấy đâu. Hỏi ra thì năng lực đã hạn chế rồi mà công cụ lao động cũng không nốt.
Thực ra thì nhà nào bây giờ chả có máy tính, thậm chí điện thoại di động thông minh cũng là máy tính. Nhưng mà điện thoại thì bé đọc được đã mệt người lại còn chấm chấm chọc chọc viết bài kiểu rờ rẫm không hứng. Còn máy lớn không có của riêng mình thì không dám dùng máy của người nhà. Vì trong nhà thường chả có cái máy nào chỉ để... chơi; máy nào cũng có việc, đụng vào nó lăn ra chết, mất tài liệu,... thì hỏng người nặng.
Bởi vậy dăm ba năm trước tôi đã có sáng kiến "xoá mù tin học" tầm lấy những cái máy mà người ta chê vì lạc hậu chứ vẫn còn chạy được để cho không biếu không mấy anh bạn có nguyện vọng dùng máy nhưng mà không nỡ mua máy mới cũng không dám mượn máy trong nhà để chơi. Ông cần có một cái máy riêng để... ông tha hồ phá.
Rất may là hồi đó cũng đưa được mấy ông "vào đời" dùng mạng, bây giờ vẫn hoạt động. Mà mới năm ngoái có cậu em chủ doanh nghiệp ngành viễn thông diện có điều kiện nó "đào kho" ra mấy cái laptop hỏng. Cậu đóng thùng gửi từ Đà Nẵng ra, "anh sửa được cái nào thì tự do dùng". Lô máy này tôi áp dụng chế độ lại khác, ai lấy máy thì trả tiền sửa. Cũng vài ba bốn ông được "cấp" máy đợt này, mất vài trăm nghìn cho tới loanh quanh triệu bạc cái laptop chủ yếu hỏng nguồn. Riêng cái hỏng màn hình thì tệ hơn nhưng cũng còn "hời" chán.
Tóm lại bây giờ bạn mình về hưu hết rồi, có bạn thạo máy có bạn chưa, có bạn có máy có bạn chưa. Vậy nếu anh chị em ta biết ai cần, biết ai bỏ máy (vì lên đời, vì được tặng cái mới,...) thì báo cho tôi. Tôi sẵn sàng xem các máy ấy, hỏng thì sửa, cài đặt lại phần mềm để hỗ trợ "so huu" cho các bạn mình, theo lời cụ Hồ "không có gì quý hơn độc lập tự do", nhất là cái tự do chơi thường không được ai ủng hộ thì các cụ ông cụ bà phải dựa vào nhau thôi.